Xin mượn bút mực với ngôn ngữ làm phương tiện đạo đoạn họa lên bức tâm thơ chứa nặng tình tu sĩ

Xin mượn bút mực với ngôn ngữ làm phương tiện đạo đoạn họa lên bức tâm thơ chứa nặng tình tu sĩ. Đó không phải là tình cảm của thế gian hay một tình cảm gì đó khó hiểu mà chỉ là tình cảm của những con người nguyện sống cuộc đời tỉnh thức, dẫn dắt những ai đang còn lạc giữa rừng mê, đang còn bâng khuâng đứng giữa hai dòng nước để cùng hướng đến một cuộc sống thong dong giữa đôi dòng thuận nghịch của cuộc đời.
“Mặc áo nâu sồng dứt nợ duyên
Giới thân đức hạnh chốn hương thiền
Sôi kinh nấu sử, tỏ nguồn Đạo
Hướng dẫn người tu dứt não phiền” (T. Trí Giải)
Ngày em nở nụ cười an lạc khi khoác trên mình chiếc áo nâu sồng đơn giản là ngày em đã ý thức được những gì em phải làm cho cuộc đời này. Chiếc áo giải thoát, màu áo của sự khiêm nhường, của thiểu dục tri túc, cuộc sống đạm bạc và trầm tĩnh, màu áo của một cuộc đời thanh đạm để quán chiếu về lẽ vô thường, duyên sinh, bất tịnh và đó cũng là màu áo “dứt nợ duyên”. Em đẹp lắm! Không phải cái đẹp phù du, giả tạm của thế gian chớm nở rồi tàn mà đó là cái đẹp của sự vững chãi, trang nghiêm và trong sáng. Con đường em đang đi là con đường của tình thương và trí tuệ hướng tới phương trời cao rộng, ta thanh thoát vân du tự tại hóa độ chúng sanh thoát khỏi vòng sanh tử, tử sanh. Ngày lại ngày em:“Sôi kinh nấu sử, tỏ nguồn Đạo. Hướng dẫn người tu dứt não phiền”. Nghe tưởng chừng rất đơn giản nhưng mấy ai làm được như vậy, mấy ai dám cắt mớ tóc xanh nguyện dành trọn cuộc đời mình vì hạnh phúc của tha nhân trong sự nghiệp “Hoằng pháp vi gia vụ, lợi sanh vi sự nghiệp”. Bình dị chỉ vậy thôi nhưng tuyệt diệu đến vô cùng, đôi khi muốn mượn ngôn từ để khắc họa lại hình ảnh tự tại ấy mà sao bất lực, đành gác bút thế gian họa nên bức tâm tranh của những con người nguyện sống cuộc đời …
12/01/2020

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *

Tin cùng chủ đề